Return to Home page Lien lac voi chung toi Gioi thieu ve Tre Magazine USA


14772 Moran Str. # 104
Westminster, CA 92683
Tel: 714.222.2129
Fax: 714.379.9989
(Văn phòng cạnh nhật báo NgườiViệt)

Email: tremagazine@yahoo.com


 

Mọi hệ về quảng cáo hoặc mua báo dài hạn xin gọi: 714-222-2129. Báo có bán lẻ tại các nhà sách hay các chợ trong vùng
Mục Lục
Bài Viết Mới
» Có và Không
» Thư độc giả về giá
» Tính mắc cỡ hay thiếu
» Your Link Here
» Your Link Here
» Your Link Here
Dự Báo Thời Tiết
 
 

Những gì nhớ được sau một chuyến đi: Sài gòn, Bangkok, Campuchia ( phần 1)

Chuyến đi này phải " chộp " cho bằng được đàn anh Văn Quang. Nhủ trong bụng như vậy. Nên chỉ vài ngày sau khi đến Sài Gòn tôi đã có dịp gặp được ông anh thuộc lọai niên trưởng trong làng truyền thông trước 75. Thời đó, anh vừa làm báo, vừa viết tiểu thuyết, lại vừa giữ một chức vụ chóp bu trong ngành phát thanh. Dĩ nhiên đàn anh còn kiêm luôn cả cái job dân chơi. Hai lần về Sài Gòn trước đây, chỉ liên lạc với Văn Quang qua điện thọai. Còn đi thăm anh thì hơi nhiêu khê. Vì rơi vào đúng khoảng thời gian anh về sống ở trong…...rừng ở Lộc Ninh, xa nơi phồn hoa đô hội. Voi Doan Du
Ðến khi nào buồn buồn, nhớ cái không khí ồn ào của Sài Gòn, lại khăn gói quay về căn hộ nhỏ xinh xắn trong chung cư Nguyễn Thiện Thuật.  Nhưng nếu đến được nhà anh cũng phải trải qua những đoạn trường quanh co, khúc khuỷu thấy mồ.
Chính tại căn hộ ở chung cư Nguyễn Thiện Thuật đó, tôi đã gặp lại Văn Quang sau hàng chục năm. Trước 75, thỉnh thỏang vẫn thấy anh trong đài phát thanh Quân Ðội hoặc lâu lâu trên khu báo chí ở đường Phạm Ngũ Lão là nơi tụ tập của dân ký giả, viết lách Sài Gòn. Những lúc đó chỉ chuyện trò qua loa, chả dám ngồi ngang hàng tán phét với đàn anh. Dưới mắt tôi, Văn Quang lúc đó là một tay chơi có hạng. Ca-ve, ca sĩ, em này, em nọ đối với ông là cả một sự quen biết và giao du rộng lớn. Rượu chè, cờ bạc, hút sách chăc là phải biết. Sau này mới rõ là đàn anh chẳng bao giờ uống một giọt rượu, cóc khoái cờ bạc và cũng chẳng biêt " hit-tô-phe " là cái quái gì. Lành mạnh đến không ngờ nếu chỉ đọc văn mà tưởng tượng ra người. Ðàn anh chỉ thỉnh thỏang kéo phì phèo vài hơi thuốc lá mỗi khi cần cảm hứng. Mà bây giờ chỉ hút ở nhà, còn đi đâu tuyệt nhiên không lận trong mình một điếu nào.  Sợ ngứa tay hút liên hồi kỳ tận khi gặp bạn bè tụm năm, tụm ba mỗi lần la cà đó đây ở cái đất Sài Gòn là nơi anh có quá nhiều kỷ niệm. Và bây giờ có thể coi anh như một thổ công ở đây. Ðược đi Mỹ theo diện H.O., nhưng nhất định đàn anh từ chối để ở lại Sài Gòn vui hơn. Anh vẫn luôn cho quyết định của mình là đúng. Chả cần sang Mỹ làm quái gì cho mệt với số tuổi năm nay đã 76 của mình. Có 8 người con, tất cả đã thành tài từ lâu, sống rải rác tại các tiểu bang của Hoa Kỳ  vẫn liên lạc thường xuyên hoặc lâu lâu về thăm anh.  Như thế cũng đủ vui rồi.  Mấy bà vợ trước có lần cũng đã cùng về thăm anh ở Sài Gòn và cả ở Lộc Ninh. Cùng với chị Ngân, người bạn đời của anh hiện nay, mấy chị em thân thiết, vui vẻ với nhau và đề huề đáo để. Thế thì còn gì hạnh phúc hơn. Nhất đàn anh rồi đấy.
Tuy ở Việt Nam, nhưng những bài viết của Văn Quang đăng tải trên nhiều báo ở hải ngọai được rất nhiều độc giả chờ đón hàng tuần. Những bài viết của anh nhắm vào đúng tâm lý người đọc, là những người muốn biết những chuyện buồn vui xẩy ra ở Việt Nam, những chuyện chướng tai gai mắt, những tệ nạn, vv...xẩy ra hàng ngày tại Sài Gòn và khắp các nơi khác. Van QuangAnh chỉ là người kể lại, hoàn toàn dựa trên căn bản " nói có sách, mách có chứng " theo những tin tức và sự kiện được phổ biến trên báo chí trong nước. Nhưng sự tổng hợp công phu và lối viết có duyên của anh đã mang lại rất nhiều thích thú cho các độc giả hải ngoại. Bài viết của anh được đặt dưới nhiều đề mục, tùy theo tờ báo ông cộng tác ở hải ngọai. Với tờ Thời Báo ở Canada, những bài viết đó nằm trong mục " Quê Hương Những Ðiều Trông Thấy ". Tuy anh chỉ viết chính thức cho 1 báo ở Canada là Thời Báo, 1 tờ bên Úc và 1, 2 tờ bên Mỹ. Nhưng bài viết của ông được phổ biến rất " vô tư " trên biết bao nhiêu là tờ báo khác. Kể cả một hãng tin cũng dùng bài của ông để cung cấp cho các báo ở hải ngọai! Dĩ nhiên anh chả nhận được một đồng xu teng  nào của hãng tin này.  Và cũng chẳng hề nhận được dù một lời xin phép, xin tắc gì cho phải phép. Ðề cập vấn đề này với anh, Văn Quang chỉ cười xòa, dễ dãi " kiện cáo làm chó gì cho nó mệt ".
Nếu không có Ðoàn Dự chở đi bằng xe gắn máy ( dĩ nhiên phải chụp cái " nồi cơm điện " - tức mũ bảo hiểm - lên đầu. Chưa quen, ngột ngạt thấy bà!) thì vô phúc gặp  anh tài xế nào Taxi mới ra nghề cũng phải mất khá nhiều thời gian để tìm ra nơi Văn Quang ở, trong chung cư Nguyễn Thiện Thuật.  Ðến Ðòan Dự vẫn thường đến nhà anh như vậy mà cũng còn lạng quạng. Ðoàn Dự hiện cũng là một tay viết chuyên trị về những chuyện xẩy ra ở Việt Nam rất quen thuộc với độc giả Thời Báo dưới mục " Chuyện Bên Nhà ". Cùng viết về những chuyện ở Việt Nam, nhưng Ðoàn Dự và Văn Quang chẳng hề...đụng hàng vì cách viết và đề tài khác biệt nhau rõ ràng.
Căn hộ Văn Quang ở ngay đầu tầng một, vừa bước lên khỏi cầu thang, quẹo bên tay mặt là thấy ngay. Vẫn thân hình ốm khẳng khiu nhưng vững chắc, dù chỉ cân nặng 37 ký, kể cả giầy dép và quần áo!,  Văn Quang đã chờ chúng tôi ngay tại cửa. Vẫn nụ cười xuề xòa và dễ dãi ấy tiếp đón chúng tôi một cách thật cởi mở. Tính tình đàn anh là như vậy. Ðối với bạn bè, dù nhỏ tuổi hơn nhiều, cũng rất một mực thân tình, chẳng hề phân biệt tuổi tác. Sáng hôm đó, chị Ngân, vợ anh vắng nhà vì bận giải quyết công việc trước khi cả hai...vào rừng nghỉ ngơi vì đã bắt đầu thấy nhức đầu với cảnh ồn ào, náo nhiệt nơi thành phố. Cứ ở đây thì nhớ chỗ kia, sống ở chỗ kia lại muốn trở về chỗ nọ. Cuộc sống của vợ chồng đàn anh cứ thế trôi đi trong thanh thản và hạnh phúc. Nhưng ở đâu thì ở, đàn anh cũng có đủ đồ nghề computer với internet và điện thọai. Thiếu là không chịu được. Thiếu là cảm thấy lạc lõng, bơ vơ ghê gớm và có cảm tưởng như bị bỏ rơi.  Thế giới bây giờ gần lắm, cho nên chả cần phải đi đâu làm quái gì. Vào internet là " trên thông thiên văn, dưới thông địa lý ngay ". Nhấn chuột một phát là e-mail được chuyển liền tới bất cứ đâu. Nhấc điện thọai quay vài con số là tán phét được ngay với Nhị Giang bên Uùc, ới ngay được Phạm Hậu hay Hà Huyền Chi ở Seattle, vv...Văn Quang lấy thế làm vui vô cùng. Chả cần phải qua đến  Mỹ  xa xôi, mất công! Ở đây tà tà thế mà vui. Hưởng một cuộc sống an nhàn như thế trong lúc tuổi già nhưng chẳng có bệnh tật gì mới là hạnh phúc.
Văn Quang rủ Ðòan Dự và tôi ra tiệm hủ tíu Hồng Phát trên đường Võ Văn Tần ăn sáng vì có hẹn với Quỳnh Như ở đây. Trên lầu Hồng Phát cũng là nơi cư ngụ của một nhân vật gặp nhiều may mắn trong lúc bệnh họan ngặt nghèo. Ðó là nghệ sĩ Ngọc Ðức, chồng cũ của Phương Hồng Ngọc. Từ nhiều năm nay anh bị liệt, nhưng gặp được người vợ sau là chủ nhân tiệm Hồng Phát nổi tiếng với món hủ tíu, cưu mang và săn sóc hết lòng nên được an ủi rất nhiều. Vợ chồng Phương Hồng Ngọc mỗi lần về Việt Nam đều đến thăm vợ chồng anh và trở thành những người thân thiết. Tôi định ghé lên thăm Ngọc Ðức nhưng vùa lúc Quỳnh Như tới nói chuỵen líu lo nên đành phải khất lại lần khác. Quỳnh Như là một cây viết văn nghệ nổi tiếng từ những năm đầu thập niên 60, trong cùng thời kỳ chị và tôi cộng tác với tuần báo Màn Aûnh của ông Mai Châu trên đường Phạm Ngũ Lão. Cùng nhữn năm đó còn có Ngọc Hòai Phương, Nguyễn Ðức Nam, vv...cùng với những đàn anh trong nghề như Hòang Hải Thủy, Nguyễn Ðình Thiều, vv...Cũng trong thời kỳ đó, Ðòan Dự, với bút hiệu là Thái Phương viết cho nhật báo Tự Do của ông Phạm Việt Tuyền.  Hàng chục năm nay mới gặp lại Quỳnh Như, sau khi bắt liên lạc được với chị qua nữ ca sĩ Xuân Sơn " Trăng Sáng Vườn Chè " dạo nào, trước khi về đến Sài Gòn. Lâu lắm mới gặp, chuyện trò chưa đã nên còn hẹn nhau sáng hôm sau  ở tiệm cà phế có cái tên hay hay, ngộ ngộ là Sỏi Ðá. Ðó là một tiệm cà phê có chương trình ca nhạc vào mỗi buổi tối, ở trong cùng một hẻm lớn số 6 đường Ngô Thời Nhiệm cùng với 2 tiệm cà phê ca nhạc khác là Khúc Ban Chiều, ở sát bên cạnh và Acoustic ở cuối hẻm.
Buổi sáng ngồi ở ngoài vườn của Sỏi Ðá rất thóang mát dưới những tàn cây dù trời có nắng chang chang như hôm anh em gặp mặt hàn huyên.  Ðoàn Dự đã nhận lời đến nhưng vắng mặt vào giờ chót. Theo Văn Quang thì ông nhà báo gốc nhà giáo này không khoái đàn đúm, nói chuyện tầm phào. Mặc dù văn ông ấy viết nhiều khi cũng rất tầm phào và duyên dáng kể chi. Bù lại, buổi sáng hôm đó có thêm vợ chồng nhà báo Thiên Hà, cũng là một vây bút về văn nghệ từ ngày xa xưa và chị Yến, chị cả của Khánh Ly cùng một cô bạn trẻ. Thú thật  dù quen biết với Khánh Ly, nhưng chưa hề bao giờ tôi được nghe nhắc tới chị Yến là người chị ruột của chị, hiện sống ở Việt Nam. Biết bao nhiêu chuyện xưa tích cũ, biết bao nhiêu giai thoại về những nhân vật trong làng báo được nhắc nhở tới khiến cả một thời kỳ sinh họat báo chí như bừng sống lại giữa khung trời Sài Gòn mấy chục năm sau. Và tôi cũng không ngờ gặp lại Văn Quang, tác giả tiểu thuyêt " Chân Trời Tím ", từng được thực hiện thành một tác phẩm điện ảnh của Việt Nam, cùng biết bao nhiêu tiểu thuyết phóng sự khác vào thời kỳ vàng son của báo chí miền Nam.1

Nói chuyện đến mấy tiếng đồng hồ vẫn cảm thấy thiếu nên sau đó tôi còn hẹn Văn Quang ra Paris Deli ăn trưa sau khi chia tay với những người khác và hẹn sẽ có một cuộc gặp gỡ " mở rộng " nữa tại nhà vợ chồng Thiên Hà ở Thủ Ðức. Paris Deli hiện là một trong những địa điểm được dùng làm nơi hẹn hò quen thuộc nhất tại Sài Gòn, đặc biệt đối với những Việt Kiều. Tiệm này ở sát với tiệm Café Terrasse của cùng một chủ nhân là bà quả phụ Lý Quý Chung, thường được gọi với tên thân mật là " chị Nga ", là người đứng đầu một công ty với tên gọi là Nam An Group- trong đó có các con của bà - khai thác nhà hàng rất thành công ở Việt Nam. Chưa kể hệ thống này còn lan cả ra đến Thái Lan, Indonesia, vv....  Cả hai tiệm ăn và giải khát nằm trong Saigon Center ( góc Pasteur và Lê Lợi ) lúc nào cũng đông khách cả trong nhà lẫn ngòai " terrasse " chạy dài dọc theo góc Pasteur đối diện với xe nước mía Viễn Ðông vẫn kiên trì đứng vững với thời gian này.  Trước kia, khi hẹn gặp nhau, người ta thường hay đếùn địa điểm quán café Thanh Niên trên đường Nguyễn Văn Chiêm ( giữa Hai Bà Trưng và Phạm Ngọc Thạch ) cũng của " chị Nga ". Nhưng nay địa điểm này có vẻ xuống cấp thấy rõ nên có vẻ tiêu điều, ảm đạm hơn xưa với cách phục vụ lề mề của các nhân viên, lúc nào cũng tỏ ra vẻ như...thiếu ngủ. Người ta cho rằng, bà chủ có vẻ như " có mới nới cũ ", lo o bế Café Terrasse và Paris Deli mà bỏ bê Thanh Niên chăng. Tuy vậy, những món ăn cơm gia đình của Thanh Niên vẫn giữ được một khẩu vị thích hợp với mọi người. Hệ thống Phở 24 cũng nằm trong lãnh vực khai thác của Nam An Group do " chị Nga " là người đứng đầu. Ðây là một hệ thống gồm những " franchises " dưới thương hiệu Phở 24, hiện nay ngoài hàng chục tiệm ở Sài Gòn, cũng đã có mặt tại Hà Nội va những năm gần đây đã bành trướng qua nhiều quốc gia Á Châu láng giềng như : Indonesia, Thái Lan, Căm Pu Chia, Phi Luật Tân. Chưa kể cũng đã coa mặt tại Uùc Châu. Chưa hết, các tiệm ăn như Maxim's Nam An, Tân Nam, An Viên, cafe I-Box, tiệm kem Goody, vv...cũng đầu trực thuộc Nam An Group.
Ðàn Anh Văn Quang  tỏ ra rất khóai khẩu với món Spaghetti của Paris Deli, trong khi tôi lại lấy làm thú vị với phần ăn trưa với món soupe, salade và gà " rôti " rất ngon miệng tính ra chỉ có vài " đô ". Tính theo Việt Kiều thì rẻ, nhưng với người trong nước, một đĩa cơm bình dân trung bình giá chỉ khỏang 10 ngàn tức chỉ đại khái 70 cents. Và một bữa cơm trưa văn phòng trung bình từ 20 đến 25 ngàn, tức là cũng chỉ chừng một " đô " rưỡi.  Và dân nào dùng cơm văn phòng với giá cả như vậy kể cũng là thuộc hạng khá " xịn " nếu so sánh với " cơm bụi " chỉ chừng năm, bảy ngàn một đĩa. Kể ra như vậy để thấy được sự cách biệt về giá cả trong vấn đề ăn uống thường ngày tại Sài Gòn nó ra làm sao...
Khi ngồi ở Paris Deli, tôi báo cho Văn Quang biết là có vài người bạn từ Houston và Na Uy trong giới báo chí đang ở Sài Gòn nên muốn tổ chức một cuộc gặp gỡ với vợ chồng anh cũng như với vợ chồng anh họa sĩ Ðằng Giao, đều là nơi quen biết. Nghe nói gặp bạn bè của những ngày xưa là Văn Quang vui ra gì nên sốt sắng nhận lời ngay. Bữa tiệc do một cặp vợ chồng người bạn quen biết  trong giới truyền thông ở Mỹ về chiêu đãi, diễn ra tại một nhà hàng trên đường Ðinh Công Tráng, gần với tiệm bánh xèo nổi tiếng trên đường này. Nhà hàng này tên là Cali Steak House, rất được dân khoái thịt bò chiếu cố. Lần này có thêm vợ chồng luật sư Dương Kiền về từ thành phố Bergen của Na Uy. Không những là một luật sư, Dương Kiền còn là một nhà thơ có tiếng trước 75 với một số bài thơ cách đây vài năm đã được nhạc sĩ Trần Thụy Minh phổ thành ca khúc. Với mái tóc trắng bạc phơ, Dương Kiền với số tuổi chưa tới thất tuần vẫn còn tỏ ra phong độ. Những năm gần đây cứ đến mùa đông thì giã từ Na Uy về Sài Gòn trốn lạnh vài tháng rồi sau đó lại tà tà qui hồi cố hương. Nhàn hạ ra gì.  Do sức khỏe không mấy khả quan nên chị Chu Vị Thủy cáo lỗi không đến tham dự được nêh chỉ có một mình ông xã là họa sĩ Ðằng Giao tới gặp bạn bè cũ.  Ðằng Giao bơ phơ và hốc hác thấy rõ vì trong khoảng thời gian này anh đã phải săn sóc rất vất vả chị Chu Vị Thủy. Rất tiếc lần này không được thưởng thức tài làm bếp của chị với những món ăn Bắc Kỳ như canh rau đay riêu cua, cà pháo, mắm tôm, đậu hũ chiên chấm tương Cự Ðà. Ăn tới đâu, sướng tới đó..

Ăn uống, chuyện vãn xong xuôi. Bỗng vợ chồng anh bạn trong ngành truyền thông ở Houston lên tiếng đề nghị đãi tất cả anh chị em một chầu "massage" mà cả hai cho là tuyệt vời, chưa từng thấy chỗ nào "đã" hơn. Phe ta, kể cả chị em phụ nữ, hưởng ứng nhiệt liệt. "Masssage"  mà chị em phụ nữ có thể đi theo chắc chắn không phải là "massage" hắc ám rồi. Vị nào nghe nói tới "massage" mà nghĩ tầm bậy, tầm bạ là không có được! Chỉ duy nhất có họa sĩ Ðằng Giao là từ chối vì phải trở về nhà làm... "massage" cho vợ, đang rất cần được săn sóc trong thời gian sức khỏe suy sụp. Một người khác hơi có vẻ lưỡng lự là đàn anh Văn Quang. Ðàn anh nói thật rằng với cái thân hình ốm yếu thế này mà các em vừa đấm, vừa bóp, vừa bẻ qua bẻ lại, chưa kể còn đi tới đi lui trên lưng sao mà chịu thấu. Anh chị em - kể cả bà xã anh là chị Ngân - lên tiếng "động viên" lắm anh mới hưởng ứng.
  Tiệm "massage" mấy tầng lầu có tên là "Golden Lotus" nằm trên đường Thi Sách, hiện là một trong những con đường sinh họat về đêm náo nhiệt nhất của Sài Gòn với các quán Bars rượu, tiệm nhậu, nhà hàng thuộc đủ mọi quốc gia. Phía trong "Golden Lotus" ánh sáng mờ mờ, dịu dịu khiến khách hàng chưa gì đã cảm thấy thư giãn. Nhất là còn được mời dùng trà sen thơm ngát trong khi chờ đợi. Giá một xuất "massage" ở đây là 15 "đô" cho 1 giờ 30 phút. So ra còn rẻ chán với giá cả của những nơi massage có phụ đề những câu như " có gái Á Ðông trẻ đẹp", "nhiều phụ nữ trẻ đẹp, quyến rũ khác nhau. Tuổi từ 18-20. Phục vụ chu đáo", "gái đẹp, 2 tới 4 tay massage" hoặc cao cấp hơn là " high class, full service", thấy quảng cáo đầy rẫy trên báo chí, nhất là ở Canada. Ở đây bạn có quyền chọn nhân viên "massage" là nam hoặc nữ.  Tất cả các ông đều chọn nữ. Chẳng phải có ý đồ gì nhưng thật sự là có được cảm giác hơn là để cho mấy anh đực rực xoa xoa, nắn nắn, nhột thấy bà! Ngược lại, phía phụ nữ cũng có bà yêu cầu được một nhân viên nam phục vụ.
Cả bọn lấy nguyên một phòng đủ cho 7 người, cách nhau chừng  hơn một gang tay. Chung chạ kiểu tập thể thế này lấy đâu ra mà xàm sỡ vớ vẩn. Mới chỉ chừng 15 phút, đâu đó trong căn phòng đèn rất mờ ảo với tiếng nhạc nhẹ nhàng, du dương đã cất lên tiếng ngáy như sấm của ông bạn từ Houston sang. Ông ngáy rất vô tư và sảng khóai, rõ ràng là thư giãn quá sức.  Cạnh tôi là đàn anh Văn Quang, coi bộ cũng bắt đầu sướng rêm mé đìu hiu. Nhưng khi đến màn bẻ quặt tay ra sau và nằm sấp để các cháu vừa đi trên lưng vừa dùng ngón chân cái bấm huyệt thì đàn anh nhất định từ chối để quyết liệt bảo vệ cái thân thể của mình cho được vẹn toàn. Nhất định phải "gìn vàng, giữ ngọc". Chả dại, lỡ mà xương sống có hề chi, làm sao còn có thể ngồi trước computer mà gõ hoặc vào internet mà "check" e-mail trả lời bạn bè khắp bốn phương trời.1
  Phải công nhận các nhân viên, cả nam lẫn nữ ở đây phục vụ rất tận tình. Các cô cậu trẻ măng này làm  "massage" rất là tới nơi tới chốn. Bấm huyệt nào ra huyệt ấy, chứ không què quẹt cho có lệ để "phục vụ tận tình" theo kiểu khác. Các em tuy bề ngòai ốm yếu khiến khách hàng mập mạp với cái bụng phệ đây cảm thấy ái ngại dùm cho những bàn tay nhỏ bé của các em. Nhưng tôi đã lầm to.  Nhiều khi những bàn tay đó làm tôi thốn người vì đau nên phải yâu cầu các em giảm cường độ!  Hơn nữa, tất cả đều theo bài bản đàng hoàng ra vẻ rất "trường lớp" nên rất lớp lang, thứ tự. "Opening" cũng như "closing" rất đều đặn và nhịp nhàng. Kẻ xong trước, người xong sau chỉ cách chừng 10 giây là nhiều. Với nơi này bạn không cần phải thắc mắc đến chuyện "bo" cho các em. Không phải như nhiều nơi "massage" khác, các em õng a, õng ẹo, mè nheo xin "bo". "Bo" ít các em lườm nguýt có vẻ chê bai là bủn xỉn, keo kiệt. "Bo" nhiều dĩ nhiên sẽ được các em ngả ngớn, cười tình, tiễn chân ra tới tận cửa miệng cám ơn lọan xạ. Ở "Golden Lotus" thì không vậy. Thi hành nhiệm vụ xong là các nhân viên không có quyền đứng xớ rớ có vẻ như chờ được khách "bo". Chủ đã ra lệnh như vậy. Luật lệ ở đây là thế. Nhân viên nào khoái "bo" thì đi chơi chỗ khác ! Nhân viên ở đây chỉ được lấy tiền "bo" khi nào khách yêu cầu gọi ra để thưởng. Và điều bắt buộc là chỉ được nhận tiền "bo" trước mặt ban giám đốc, lúc nào cũng có người túc trực ở quầy thu tiền. Ðó cũng chính là một điểm khiến khách hàng thấy thỏai mái và dễ chịu sau 1 tiếng rưỡi được thư giãn tối đa khiến anh nào, chị nấy "phê" ơi là "phê"!
  Ðàn anh Văn Quang trước đó đã có lời rủ rê cả bọn lên rừng chơi với anh. Nên trước khi tạm chia tay, cả đám xúm nhau lại quanh bình trà sen thơm phức để tính chuyện đi Lộc Ninh. Ngày hôm sau anh chị Văn Quang sẽ trở về Lộc Ninh trước để sửa soạn nghênh tiếp phái đoàn, sẽ tà tà lên trong ngày kế tiếp. Ðàn anh hứa hẹn nhiều món "đặc sản" quá khiến ai cũng náo nức và thòm thèm. Ðặc sản thứ nhất là món "heo mọi" quay mà Văn Quang bảo đảm là ăn ngon quên chết. Ðặc sản thứ nhì là "gà mọi", ăn vô sẽ nhớ đời. Bảo đảm ngon và thơm hơn là gà đi bộ. Cả 2 đặc sản lại không có mỡ màng gì lắm nên chẳng phải sợ "cholesterol"!
  Thế rồi ngày hẹn cũng đến nơi. 6 người thuê một chiếc xe 7 chỗ có tài xế lái kể cũng vừa văn vì chẳng có đồ đạc, hành lý lỉnh kỉnh gì! Ðây là lần đầu tiên tôi đi Lộc Ninh, hơn nữa nghe Văn Quang nói là ở trong rừng nên tưởng tượng ra cảnh đường xá có vẻ như là "đường lên núi rừng sao hãi hùng" lắm.  Nhưng tôi không ngờ đường xá hiện nay đã được mở mang thật rộng rãi, nhất là đọan đường ở Bình Dương qua đến Bình Phước, mỗi chiều 3 lằn xe rộng rãi, tráng nhựa láng coóng. Trên con lươn ngăn 2 chiều xe, cỏ cây hoa lá xanh tươi rất đẹp mắt với những hộp "pan-nô" điện quảng cáo nhiều mặt hàng cũng như dịch vu có vẻ quốc tế lắmï. Bình Dương hiện được coi như  một trong những tỉnh đang phát triển nhất là phải, với sự đầu tư của nhiều công ty ngọai quốc, đặt sản xuất ở đây như Adidas, Nike, H&M, vv...Ngoài ra còn có nhiều khu công nghiệp đang họat động ở đây. Nổi bật nhất là khu công nghiệp Việt Nam-Singapore (VSIP). Qua Bình Dương là đến Bình Phước với những địa danh quen thuộc nay được gọi là huyện, như : Bình Long, Bù Ðăng, Bù Ðốp, Chơn Thành, Ðồng Phú, Bình Long,  Lộc Ninh và thị xã Ðồng Xoài. Những địa danh này chắc khiến bạn cũng như tôi bồi hồi nhớ về thời kỳ chiến tranh khốc liệt xẩy ra trên đất nước mình.
Từ Sài Gòn đến Lộc Ninh chỉ khỏang hơn 100 cây số. Và mặc dù đường xá rất tốt, trừ một vài đọan xấu sau ngã tư Chơn Thành, nhưng tốc độ giới hạn cho phép chỉ có 50 km/giờ. Chắc có lẽ do xe cộ nhiều. Từ ngày cảnh sát công lộ sử dụng súng bắn tốc độ, các tài xế cũng có vẻ rét. Lúc nào cũng sợ "bắn". Phiền lắm. Tốn hàng trăm ngàn như chơi. Thời buổi này bị phạt mấy chục "đô" kể cũng đau lòng con quốc quốc. Có được chấp nhận "lịch sự"chăng nữa cũng vẫn thấy đau lòng. "Lịch sự" hiện nay là tiếng dùng thay cho "hối lộ" cho có vẻ...lịch sự, con nhà gia giáo hơn.  Bạn phóng xe gắn máy mà không đội mũ bảo hiểm, bạn có thể "lịch sự" với nhân viên công lực một phát là xong ngay. Bạn "lịch sự" chứ có phải "hối lộ" đâu mà sợ mang tội hủ hóa nhân viên nhà nước.  Văn chương Việt Nam thật là phong phú. Lịch sự và văn hóa nhất thế giới. Khoảng 3 tiếng sau mới đến được đầu hẻm  nhà đàn anh. Theo lời Văn Quang chỉ dẫn thì ngay đầu hẻm là Uûy Ban Nhân Dân huyện. Thế thì đúng phóc rồi. Nhưng hẻm thi sâu thăm thẳm thế này thì biết nhà đàn anh đâu mà ghé. Bèn gọi "xeo" vào hỏi thì đàn anh trả lời, chả  cần số nhà làm chi, "cứ phóng xe vào, thấy nhà nào có bức tường đẹp nhất là nhà của tôi".  Vậy là cả bọn xông vào ngõ hẻm. Ði qua mấy căn nhà có được bức tường trông cũng đẹp nhưng lại không phải. Ði vào sâu nữa mới thấy bóng dáng đàn anh lêu khêu đứng trước cửa nhà nghênh tiếp. Thì ra bức tường gạch xây phía ngòai cổng chính của nhà đàn anh đẹp thật.  Nhà ở trong rừng như Văn Quang thường nói thế này thì quá sướng. Một căn nhà xây khá lớn và thoáng mát nằm trong một khuôn viên rộng lớn, bao bọc bởi đủ mọi lọai cây ăn trái như vậy còn gì bằng. Nào là cam, bưởi; nào là mít, nào là chôm chôm, vv...đầy rẫy. Chỉ riêng chôm chôm, mỗi năm đến mùa ( thường là dịp hè ), cũng bán được hàng tấn!. Trong nhà gồm phòng khách và phòng ăn nối liền nhau thoáng mát, rộng rãi, cộng với 2 phòng ngủ máy lạnh chạy ì xèo mát rượi. Còn bàn làm việc của đàn anh được đặt chính giữa phòng khách và phòng ăn. Trên tường, bên phải bàn làm việc có treo một bức thư họa với 6 câu thơ lục bát đâày ý nghĩa "Có người tu Phật tại gia, chép kinh trên những cánh hoa trong vườn. Mỗi ngày hoa rụng vô thường, mỗi ngày kinh rụng về phương Niết Bàn. Người còn ở lại trần gian, chép kinh ở giữa hai hàng cúc thơm"( phía dứơi ký Thủy Tinh ). Bây giờ chắc Văn Quang chưa tu tại gia nên chưa chép kinh. Ông chỉ chép bài bằng "computer" nơi "Văn Quang Gia Trang" này, đúng là "trên những cánh hoa trong vườn" và "ở giữa hai hàng cúc thơm" để gửi đến dộc giả hải ngọai những sự kiện  khi thú vị, khi đau lòng, lúc mỉa mai, lúc cảm động.
  Trong lúc Văn Quang giới thiệu "gia trang " của mình thì phía dưới bếp chị Ngân, vợ anh, đang loay hoay cùng với 2 người bà con sửa sọan bữa "đặc sản" cho cả bọn chúng tôi. "Văn Quang Gia Trang" là nơi đã tiếp đón rất nhiều bạn bè của đàn anh từ khắp nơi đổ về. Từ Aâu Châu, Uùc Châu đến Mỹ và Canada. Nơi nào anh Văn Quang cũng có bạn bè quen biết.  Phần lớn là anh em trong giới truyền thanh và báo chí.  Những anh chị em này có dịp về Việt Nam là y như rằng không thể không đến thăm gia trang của anh. Và chắc chắn ai cũng được đãi một chầu heo mọi và gà mọi.
  Bữa tiệc được dọn lên trông thật hấp dẫn. Tuần trước đo tôiù đi Cần Thơ, lúc trở về ghé vào một nơi bán nhiều loại trái cây và nem chua. Nem chua mang bảng hiệu "Ông Mập" đàng hoàng, được sản xuất chính cống tại Lai Vung là nơi nổi tiếng với nghề làm nem chua. Từng đọc nhiều bài báo ca ngợi thương hiệu nem chua "Ông Mập" quá chừøng. Lần này bắt gặp ông ấy ở đây đâu có dễ gì bỏ qua. Nhất là lại có chân dung vĩ đại của  "Ông Mập" được dựng bên cạnh những bài báo viết về sản phẩm nổi tiếng của ông được bọc nhựa cẩn thận thì chắc là bảo đảm phải ngon. Thế là vác về cho mấy chục cái nem chua. Chưa kịp ăn tới nem "Ông Mập" vì còn phải bận đi...ăn tại những nơi khác thi tới ngày hẹn đến nhà anh Văn Quang nên xách đi một mớ để đóng góp làm món khai vị. Bố khỉ, tưởng ngon lành, ai ngờ nem "Ông Mập" vừa bở, vừa ngọt lờ lợ chẳng có vị chua gì cho lắm. Vô duyên thấy mồ. Nhủ lòng r8àng lần sau cứ thấy "Ông Mập" là né! Chẳng ai bảo ai, mọi người bỏ rơi "Ông Mập" để ào ạt tấn công heo mọi và gà mọi bầy trên đĩa rất đẹp mắt. Nhìn thấy đã thèm nhiễu nước miếng! Ðúng như Văn Quang nói, da heo mọi mỏng và không có mỡ như mấy anh heo quay Ba Tầu. Cắn vào dòn xụm, sướng mê tơi. Anh heo mọi này Văn Quang mua và thuê người quay, được giao đúng lúc nên tinh hoa vẫn chưa hề bị nhạt phai. Anh heo này nặng chỉ chừng 2 ký, nhưng anh chị em ta chén vèo một lúc là giải quyết gọn gàng. Cô gà mọi luộc cũng chung một số phận như anh heo.  Da cô vàng mướt, thịt cô dai và ngọt, chấm với muối tiêu chanh, ôi sao mà thấy cả một vùng trời 'hoa đồng cỏ nội" hết ý! Lúc đó nhìn sang mấy cái nem "Ông Mập" không thấy gì vô duyên bằng. Cũng phải kề đến món cuốn chính cống Bắc Kỳ do chị Ngân, một người Nam Kỳ rặt, là tác giả. Món cuốn này nhìn giống như miếng gỏi cuốn được cắt làm 2, làm 3. Khác ở chỗ là không cuốn bằng bánh tráng mà cuốn bằng lá rau "sà-lách" ( thường là một lọai được gọi là rau diếp ), điểm tí bún, tí ngò rí, một con tôm luộc, một miếng thịt heo và mỗi miếng được buộc lại bằng một cọng hành lá đã trần qua nước sôi. Có nơi làm món cuốn này với mề, gan và ruột  non gà rất hấp dẫn.  Chị Ngân làm được món này rất khéo, đúng điệu Bác Kỳ phần lớn là do công chỉ bảo, hướng dẫn của đàn anh Văn Quang. Ðàn anh thuộc vào giới Bắc Kỳ thế hệ trước nên ăn uống vừa dễ tính, vừa... khó tính! Dễ là món nào ăn cũng được. Không cần phải sang trọng hay cao lương mỹ vị gì. Rau lang, rau dền, vv...hoặc bất cứ những món bị coi là món nhà nghèo cũng không chê. Nhưng khó ở chỗ món nào phải ra món nấy. Luộc rau phải luộc sao cho vừa, chấm với nước măm pha chế như thế nào. Cá kho phải kho làm sao, kho mấy lửa mới là nghhệ thuật. Tóm lại ăn món gì cũng được. Nhưng cách làm và nấu món ăn mới là quan trọng. Tôi cũng có tính như đàn anh, luôn cho mình là dễ ăn. Nghe nói vậy,bà vợ thường xuyên cằn nhằn "ăn dễ như anh thì chết cha người ta rồi. Ai mà chiều cho nổi". Không biết chị Ngân có than thở như vậy không. Nhưng nghe chị kể về cách làm món Bắc Kỳ này như thế nọ, như thế kia theo đúng ý đàn anh là tôi đã phục lăn!
  Aên xong, cả bọn cùng Văn Quang đi dạo một vòng vướn cây ăn trái của anh cho dãn gân, dãn cốt. Phải đi có đến trên 200 thước mới hết chiều dài của vườn "Văn Quang Gia Trang".  Ðây mới đúng là "rừng" như Văn Quang nói. Có cả nước chảy róc rách dưới chân cây cầu cong cong. Có tiếng chim hót líu lo, có tiếng gà gáy giữa buổi trưa và tiếng chó sủa đâu đó vẳng lại.  Thật là một khung cảnh êm đềm nên Văn Quang thường hay từ Sài Gòn trốn vôâ rừng là phải. Sau một lúc trò chuyện dưới tàng cây mát mẻ, đong đưa trên những chiếc võng, quanh hồ thả cá ở trước nhà. Cả bọn chia tay chị Ngân và anh Văn Quang ra về với nhiều kỷ niệm đẹp về chuyến đi này. Và ai cũng hẹn sẽ có ngày trở lại nơi đây…...
( còn tiếp )

 

Chú thích hình:
- Vợ chồng nhà văn Văn Quang với nhà thơ Dương Kiền
- Bìa tiểu thuyết "Chân Trời Tìm" của Văn Quang, xuất bản năm 1964, đã được thực hiện thành phim.
- "Văn Quang Gia Trang"
- Hai đặc sản : heo mọi và gà mọi.
- Với Văn Quang tại căn hộ ở chung cư Nguyễn Thiện Thuật, nơi thế giới riêng của anh với computer, internet và máy điện thọai
- Với Ðòan Dự
- Từ trái qua phải. Hàng ngồi : Quỳnh Như, Văn Quang, Trường Kỳ, Thiên Hà. Hành đứng : chị Yến ( chị Khánh Ly ) và vợ Thiên Hà trong bữa ăn sáng tại cà phê Sỏi Ðá






Trang nhà | About us | Liên lạc với chúng tôi | Bản đồ | Các liên kết

Quảng Cáo với Trẻ Magazine
Điều hành
» Chủ nhiệm & chủ bút:
Kỳ Phát
» Cố vấn Pháp luật
LS Đoàn văn Thịnh
LS Trương Phù Hòa
» Giám đốc trị sự
Lucy Anh Luong
Giám đốc quảng cáo
Luong Mai, Ky Huynh
» Tổng thư ký: Nina huynh
» Kỹ thuật: Bùi Thịnh, Ky Huynh
» Hình ảnh: Vủ C. Lý, Mr. Sony Nguyên Dũng, Billy Hùng
 
Phát hành
» USA: California, Houston, Texas, Boston, Seatle, Virgina, Las vegas,
New York, Oregon, Florida, Arizona
» Japan
» Holland
» Germany
» Autralia

Biên Tập & Quảng Cáo

Trường Kỳ, Nguyễn Ngọc Ngạn, Phạm Quốc Bảo, Khánh Ly, Dương Hồng Anh, Nam Lộc Trà My, Tuấn Huy, Nguyễn Ngọc Chấn CNN Châu Đình An, Thanh Lan, Xuân Trường, Đổ Thông Minh (Japan), Nguyên Hà, BS Bùi Thế Chung, BS Nguyễn Thị Nhuận, LS Darren Nguyễn Ngọc Chương, CTG Phước Lộc, Len Hue Zin, Micheal Bùi, Vũ Xuân Hùng VN, Văn Hùng Đốc, Tô Hùng, Lê quý An, Billy Hùng Pat's Chung Hin, Nguyễn Đức Tín, Hoàng Như An, Jimmy Tòng, Đặng Mỹ Hạnh, Phượng Tím
 
Quảng cáo
Mẫu quảng cáo hoặc thay đổi quảng cáo xin vui lòng gởi trước ngày 5 vá 20 tây mổi tháng. Tòa soạn sẽ không chịu trách nhiệm về nội dung quảng cáo. Bài vở của quí vị thi, văn hữu, cộng tác viên, đọc giả, xin vui lòng gởi trước ngày 1 và 15 mổi tháng. Tòa soạn dành quyền rút gọn bài viết, nhưng vẫn giử đúng nội dung (tác giả chịu trách nhiệm hoàn toàn về bài viết của mình)
 
Copyright © 2008 Tre Magazine. All rights reserved. Tre Magazine 2008 -  www.TreMagazineUSA.com ® Tre Magazine giữ bản quyền nội dung trên website này.